
THU CÒN ĐÓ
Mùa thu ơi phải chăng em đã chết
Khi em làm muôn ngàn lá ngủ mơ
Cho cây khô đứng im như thẫn thờ
Thu ơi phải chăng em không còn nữa
Không em đến bên đời chỉ một thuở
Mang đến cho đời thêm chút mộng mơ
Cho chàng thi sĩ muôn ngàn ý thơ
Cho con nai vàng nhìn trời ngơ ngác
Cho mây chiều nay thêm màu nắng bạc
Phải em vẫn còn mong chờ mùa thu
Vẫn còn ngóng đợi tiếng gió nhẹ ru
Như lời ru dưới "trăng mờ thổn thức (*)
Chờ đợi trăng lên cho lòng rạo rực
Như thể đã từng đón đợi tình nhân
Thu ơi em có biết ta vẫn cần
Hãy đến bên đời em đừng vội chết
Ngọc Anh
(*) Thơ Lưu Trọng Lư