Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014
ĐÀ LẠT ƠI - Ngọc Anh
ĐÀ LẠT ƠI
(Viết cho tháng tư )
Cây có cội nước có nguồn. Mỗi người chúng ta ai cũng có một nơi chốn để hướng về. Nơi đó chúng ta thường có nhiều gắn bó,có thể là nơi chôn nhau cắt rốn. Cái quan trọng và ăn sâu vào tâm thức mỗi người,đó là những kỷ niệm đẹp,những hạnh phúc mà ta được hưởng ở nơi đấy. Khi chiến tranh tràn về, người nông dân rời bỏ ruộng vườn phía sau lưng. Lên thành phố sống cuộc đời tha phương cầu thực, đời sống vật chất phương tiện có đầy đủ hơn nhưng làm sao quên được những tháng ngày thanh bình êm đềm của vùng quê nơi họ bắt buộc phải bỏ đi. Còn đâu tiếng gà gáy,tiếng chim rừng hót véo von,tiếng con dế mèn nỉ non đêm khuya, cả cái khung trời bao la và không khí trong lành trước mặt.
Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014
ĐÀ LẠT TÔI YÊU
Thành phố Đà Lạt có đặc điểm đường xá ngã tư không có đèn xanh đèn đỏ
Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014
LỜI CHO MẸ - Ngọc Anh
LỜI CHO MẸ
Khi tuổi con bằng tuổi đời của mẹ.
Chắc là tóc mẹ chẳng còn xanh .
Vì bao năm tháng nhọc nhằn .
Tất cả là cho con
Khi tuổi con bằng tuổi đời của mẹ
Con sẽ là chỗ dựa mẹ nương
Con sẽ là hoa để mẹ ngắm
Con sẽ là tất cả để mẹ thương
Khi tuổi con bằng tuổi đời của mẹ
Biết mẹ vẫn còn yêu
Biết đâu bóng chiều đã tắt !
Con gọi. Mẹ ơi ! Mẹ..
Ngọc Anh
Đơn Dương 31-5-2013

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014
NHÀ THƠ PHẠM THIÊN THƯ
Phạm Thiên Thư tên thật là Phạm Kim Long sinh tại Lạc Viên, Hải Phòng trong một gia đình Đông y. Năm 1943-1951, ông sống ở trang trại Đá Trắng, Chi Ngãi, Hải Dương. Năm 1954 cho đến nay, ông cư ngụ ở Sài Gòn (nay là Thành phố Hồ Chí Minh). Từ 1964-1973: tu sĩ Phật giáo, làm thơ. Trong năm 1973, ông đoạt giải nhất văn chương toàn quốc với tác phẩm Hậu truyện Kiều-Đoạn trường Vô Thanh[1]. Năm 1973-2000: Nghiên cứu, sáng lập và truyền bá môn dưỡng sinh Điện công Phathata (viết tắt chữ Pháp-Thân–Tâm)...
Tác phẩm đã in
Thơ Phạm Thiên Thư (1968)
Kinh Ngọc (thi hoá Kinh Kim Cương)
Động Hoa Vàng (Thơ, 1971)
Đạo ca (Nhạc Phạm Duy)
Hậu Kiều - Đoạn Trường Vô Thanh (1972)
Kinh thơ (thi hoá Kinh Pháp Cú)
Quyên Từ Độ Bỏ Thôn Đoài (Thơ)
Kinh Hiếu (thi hóa kinh ?)
Kinh Hiền (thi hoá Kinh Hiền Ngu, gồm 12.000 câu lục bát)
Ngày xưa người tình (thơ)
Trại Hoa Đỉnh Đồi (thơ, 1975)
Thơ Phạm Thiên Thư (Nxb. Đồng Nai tái bản)
Tự điển cười ( 24.000 bài tứ tuyệt tiếu liệu pháp)
Năm 2007, Trung tâm Sách và Kỷ lục Việt Nam đã trao cho ông kỷ lục là người đầu tiên viết Từ điển cười bằng thơ) Vua núi vua nước (tức Sơn Tinh Thủy tinh, Nxb. Văn hóa Thông tin, 2003). Cõi thơ Phạm Thiên Thư Trong bài Phạm Thiên Thư, người thi hóa kinh Phật, Hà Thi viết: Nhà thơ họ Phạm này tuy xuất hiện khá muộn (1968), nhưng cũng đã đóng góp vào văn học khá nhiều tác phẩm, đặc biệt là những thi phẩm ở dạng khá độc đáo: thơ đạo! Một trong những tác phẩm ấy của Phạm Thiên Thư đã được giải thưởng Văn Học Toàn Quốc (miền Nam Việt Nam) vào năm 1973 (tác phẩm Đoạn Trường Vô Thanh). Một số thơ của ông được phổ thành ca khúc đã mang lại một số đông công chúng yêu thích thơ ông: Em lễ chùa này, Ngày Xưa Hoàng Thị, Động Hoa Vàng, Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu...Thơ Phạm Thiên Thư cứ vấn vít nửa đời nửa đạo thật khác thường, làm cho độc giả ngẩn ngơ, bất ngờ...Thế giới thi ca Phạm Thiên Thư giúp chúng ta khám phá thêm những cửa ngõ mới lạ, phong phú về tôn giáo, tình yêu và thiên nhiên.[2]
Ừ thì mình ngại mưa mau
Cũng đưa anh đến bên cầu nước xuôi
Sông này chảy một dòng thôi
Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông
Ngày xưa em chửa theo chồng
Mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi
Mùa thu áo biếc da trời
Sang đông em lại đổi dời áo hoa
Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014
NÓI VỚI YUME - Ngọc Anh
NÓI VỚI YUME
Một năm thắm thiết thiếp cùng chàng
Nay cũng đành lòng phải bước ngang
Chẳng phải em chê chàng xấu xí
Nhưng vì anh để thiếp lang thang
Không nhà không cửa không nơi trọ
Có chỗ có nơi đã sẵn sàng
Em phải ra đi tìm hạnh phúc
Xin chàng đừng trách người sang ngang
Ngọc Anh 8 - 4 - 2014
Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014
MẢNH VƯỜN QUÊ - Ngọc Anh

MẢNH VƯỜN QUÊ
Vườn tôi một mảnh cũng giang san
Bé tẹo tèo teo chẳng được sang
Nào bí lại bầu thêm khóm mướp
Vài cây cúc trắng với bông trang
Một mình một cõi mà mơ ước
Thiên hạ mặc ai chẳng rộn ràng
Hạnh phúc riêng tôi không thế sự
Qua ngày đoạn tháng mãi thênh thang
Ngọc Anh
25 - 2 - 2014

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014
ĐƠN CÔI - Ngọc Anh
ĐƠN CÔI
Tại chiến chinh nên phải lẻ đôi
Vì thương nhớ thế mới đơn côi
Tim tôi đã thấm đời hiu quạnh
Chẳng biết mùa xuân dẫu cuối đời
Chỉ biết làm quen cùng gió bấc
Dù rằng vẫn đợi đến chơi vơi
Cho tôi thấy lại đời không lạnh
Một chút tình nồng ít ỏi thôi
(Mượn ý thơ Lẻ Đôi: Du Tử Lê) NGỌC ANH
Châu Sơn ngày 17/2/2014
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)