Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngọc Anh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngọc Anh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

NỖI NHỚ MÙA XUÂN - Thơ Ngọc Anh

         
                
                                         Hình ảnh từ internet
                                       

                  NỖI NHỚ MÙA XUÂN

                  Bao giờ cho em tìm gặp lại anh
                  Khi đời màu xanh còn vương mái tóc
                  Và lúc tuổi xuân em còn ngà ngọc
                  Bao giờ chờ đợi chẳng còn mong manh

                  Khi thời gian lại qua đi rất nhanh
                  Em giờ còn mơ màng chuyện dĩ vãng
                  Nào quên đâu câu chuyện buồn năm tháng
                  Chút kỷ niệm yêu,dấu kín trong tim

                  Con đường xưa em cũng vẫn đến tìm
                  Ghế đá công viên giờ sao đơn lạnh
                  Giọt mưa cuối mùa như đang thầm trách
                  Người đi biền biệt để kẻ đợi mong

                  Xuân đến xuân qua cho người ngóng trông
                  Xuân tàn hoa rụng em còn chờ đợi
                  Dẫu biết thời gian chỉ là vời vợi
                  Cho lòng dài thêm nỗi nhớ mùa đông
 
                                                 Ngọc Anh
                                    Châu Sơn  24 - 2 - 2015

Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015

CHỜ ĐỢI XUÂN - Thơ Ngọc Anh

 
           
                                  Hình ảnh  từ internet
                                         


                                   CHỜ ĐỢI XUÂN                  

                       Tình xa tình gần đời muôn vạn nẻo
                       Đời trao tim nhận biết về chốn nao
                       Tình thơ muôn thuở nỗi nhớ nhung trào
                       Tình buồn vương mang mãi còn đọng lại

                       Tâm tư chờ đợi sầu buồn man mác
                       Chiếc lá rời cành sống kiếp bơ vơ
                       Thân khô hiu quạnh một nỗi mong chờ
                       Bao giờ đông tàn cho cây nhớ cội

                       Bao giờ xuân sang không còn chờ đợi
                       Cho tình người mãi mãi chẳng hề vơi
                       Để người ta thương nhớ có bên đời
                       Xuân ơi xuân vội vàng mau đến nhé

                       Để cho muôn ngàn hoa không lỡ hẹn
                       Cho lòng người rạng rỡ một mùa xuân
                       Vì nay mùa xuân lại đang gần đến
                       Cho cô gái đợi chờ thấy thanh tân
 
                                                     Ngọc Anh
                                          Châu Sơn, 30 - 1 - 2015


Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

NHẮN NGƯỜI NƠI ẤY - Thơ Ngọc Anh


                         
                          
                          NHẮN NGƯỜI NƠI ẤY

                          Đêm khua mưa lạnh giọt buồn rơi
                          Vài giọt thương thay một kiếp người
                          Vài giọt trao nhau đời viễn xứ
                          Cho người nơi ấy cách xa đời

                           Lòng còn vương vấn chút đường tơ
                           Ngàn dặm biển sâu ngại bến bờ
                           Buồn tủi đời nhau con sóng bạc
                           Lang thang một cõi lỡ bơ vơ

                           Người đó ta đây chẳng một phương
                           Làm sao chung bước hẹn chung đường
                           Phải chăng nguyện ước giờ tan vỡ
                           Hò hẹn bây giờ là giọt sương

                           Bao năm mộng ước kiếp phu thê
                           Mong kẻ ly hương sớm trở về
                           Không còn phiêu bạt đời mưa gió
                           Thao thức trong lòng nỗi nhớ quê
                                                            Ngọc Anh
                                               Châu Sơn 18-1-2015

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

NGÀY VỀ - Thơ Ngọc Anh


                                 
                                                               
                                        NGÀY VỀ
                 
                           Khi trở về anh sẽ chẳng gặp em
                           Ngôi mộ bấy giờ đã xanh màu cỏ
                           Nắm nhang tàn rồi cũng không còn đỏ
                           Bông hoa cuối mộ chẳng còn tỏa hương

                           Khi anh trở về nếu vẫn còn thương
                           Anh ơi thắp cho em ngọn lửa ấm
                           Để em không bao giờ phải ân hận
                           Vì đã trót lỡ một đời yêu anh

                           Khi anh trở về nếu tóc còn xanh
                           Anh ơi dù dưới nấm mồ hoang lạnh
                           Em vẫn còn thèm một làn hơi ấm
                           Hãy ban cho em một chút lệ rơi

                           Em biết giữa chốn bon chen cuộc đời
                           Làm sao anh không sa vòng cám dỗ
                           Em chỉ xin anh hãy luôn luôn nhớ
                           Dù khi thác em vẫn còn yêu anh

                           Khi anh trở về nếu cỏ còn xanh
                           Thì hồn em còn lảng vảng đâu đấy
                           Anh hãy hứa như có mặt em vậy
                           Rằng anh chỉ yêu có mình em thôi

                                                         Ngọc Anh
                                          Châu Sơn 29-12-2014

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

ĐÀ LẠT ƠI (2) - Thơ Ngọc Anh




                                 ĐÀ LẠT ƠI                                              

                                 Ơi Đà Lạt của ta
                                 Bây giờ em đã khác
                                 Chẳng còn như ngày xưa
                                 Đường phố mang tên lạ

                                 Ngỡ ngàng đi tìm nhau
                                 Xuân Hương xưa yêu dấu
                                 Âm thầm cùng thời gian
                                 Nỗi buồn làm sao thấu

                                 Cam Ly giờ em đâu
                                 Em có còn dang dở
                                 Hay em đang mộng mơ
                                 Hợp duyên cùng thời thế

                                 Để ta phải ngẩn ngơ
                                 Như một kẻ xa lạ
                                 Giữa dòng người ngược xuôi
                                 Không hề chút duyên phận

                                 Đà Lạt của ta ơi
                                 Liệu em có còn nhớ
                                 Những lần ngồi bên nhau
                                 Hồn nhiên trên đường phố

                                 Kỷ niệm xưa chưa mờ
                                 Tình yêu còn ở lại
                                 Nỗi nhớ nào vương mang
                                 Đi theo cùng năm tháng

                                 Cho ta buồn vô hạn
                                 Đà Lạt của ta ơi
                                 Dường như ta mất người
                                 Khi trở thành xa lạ
                                               
                                  Châu Sơn 15-12-2014
                                             Ngọc Anh

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

MÙA ĐÔNG - Thơ Ngọc Anh


                        


                                     MÙA ĐÔNG

                                     Một lần hành quân
                                     Hẹn tôi trở về
                                     Cùng nhau dạo phố

                                     Con anh ngóng bố
                                     Mòn mỏi đợi trông
                                     Bốn mươi mùa đông
                                     Chưa lần gọi.. .bố

                                     Sao anh lỡ hẹn
                                     Đất nước bình yên
                                     Người người đoàn tụ
                                     Anh vẫn bặt tăm

                                     Nằm ở nơi nào
                                     Nay anh có biết
                                     Thời gian ly biệt
                                     Đời em lẻ loi

                                     Nước mắt đầy vơi
                                     Cô đơn giăng kín
                                     Em còn chờ đợi
                                     Dẫu hết cuộc đời

                                     Giờ anh nơi đâu
                                     Bốn mươi mùa đông
                                     Tim em băng giá
                                     Hồn em hóa đá
                                     Cùng với mùa đông
                                                           
                                                 Ngọc Anh
                                     Châu Sơn, 26 - 11 - 2014


                       


Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

TÌNH SAY - Thơ Ngọc Anh


                 


                                         TÌNH SAY                                                  
                           ( Họa thơ Tình Xa - Nhã My)

                            Người ơi hãy thức một đêm nay
                            Chếnh choáng cùng ta chén rượu say
                            Muôn nẻo đường đời biết gặp lại
                            Xin đừng hò hẹn với trăng mây

                            Hồn ta tan nát thôi từ đây
                            Một nửa người mang,nửa úa gầy
                            Thẫn thờ trời thu hoang gió lạnh
                            Cũng đành tan mộng ước sum vầy

                            Xin đừng tội nghiệp loài hoa héo
                            Xót thương chi nhị đã úa tàn
                            Níu kéo gì khi tình đã cạn
                            Gương xưa vỡ vụn ánh trăng tan

                             Đêm nay cho ta cạn chén này
                             Dù ai nhân thế có đổi thay
                             Quên đời chán phận ta còn uống
                             Ly này ly nữa rượu nào say

                                                      Ngọc Anh     
                                            Châu Sơn, 22 - 8 - 2014 

           * Đây là bài họa Tình Xa của Nhã My.
             Một bài thơ rất hay tôi rất thích, nay mở lại trang thơ Nhã My không thấy bài này đâu nữa.

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

THU CÒN ĐÓ - Ngọc Anh



             



                                    THU CÒN ĐÓ
                                                                   
                         Mùa thu ơi phải chăng em đã chết
                         Khi em làm muôn ngàn lá ngủ mơ
                         Cho cây khô đứng im như thẫn thờ
                         Thu ơi phải chăng em không còn nữa

                         Không em đến bên đời chỉ một thuở
                         Mang đến cho đời thêm chút mộng mơ
                         Cho chàng thi sĩ muôn ngàn ý thơ
                         Cho con nai vàng nhìn trời ngơ ngác

                         Cho mây chiều nay thêm màu nắng bạc
                         Phải em vẫn còn mong chờ mùa thu
                         Vẫn còn ngóng đợi tiếng gió nhẹ ru
                         Như lời ru dưới "trăng mờ thổn thức (*)

                         Chờ đợi trăng lên cho lòng rạo rực
                         Như thể đã từng đón đợi tình nhân
                         Thu ơi em có biết ta vẫn cần
                         Hãy đến bên đời em đừng vội chết

                                                           Ngọc Anh

                          (*) Thơ Lưu Trọng Lư


Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

THU NHỚ NGƯỜI - Ngọc Anh


                      


                                   THU NHỚ NGƯỜI         

                                   Chiếc lá hanh vàng gợi nhớ thu
                                   Mây buông lờ lững dáng sương mù
                                   Hồn ta thơ thẩn gợi niềm nhớ
                                   Ảo ảnh buông lời nỗi mộng du

                                   Anh đã ươm mơ giấc mộng vàng
                                   Mong chờ người đẹp chốn cao sang
                                   Nào hay tình chỉ là mơ ảo
                                   Vọng tưởng chung đôi lại lỡ làng

                                    Em nhớ thương anh nên vẫn chờ
                                    Còn mong tình đẹp như bài thơ
                                    Hỏi anh có nhớ em không nhỉ
                                    Hay để hồn em mãi mộng mơ

                                    Em vẫn hoài trông dù cuối thu
                                    Một mùa lá rụng nỗi mong chờ
                                    Khát khao người cũ còn quay lại
                                    Thương nhớ lâu rồi lệ chẳng khô

                                                             Ngọc Anh        
                                            Đơn Dương  15 - 9 - 2014

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

VẮNG ANH - Ngọc Anh




                                           VẮNG ANH

                              Vắng anh đời em có nghĩa gì đâu
                              Cô đơn thương nhớ trùng vây tứ phía
                              Trăm ngàn vạn ngày cũng bằng vô nghĩa
                              Đêm dài thao thức em hằng chờ mong

                              Bao nhiêu kỷ niệm còn mãi trong lòng
                              Làm sao em có thể quên anh được
                              Cho dù thời gian có là liều thuốc
                              Để quên nhau như thể phép nhiệm mầu

                              Cho vơi cạn một chút nỗi niềm đau
                              Con đường nào ngày xưa ta chung bước
                              Giờ cũng đã tàn rồi  mùa hoa phượng
                              Lại một lần dang dở cho kiếp ve

                              Vắng anh cũng đã bốn mươi đông hè
                              Bốn mươi mùa đông chìm trong giá lạnh
                              Anh ơi làm sao em có thể tránh
                              Quãng đời còn lại khi thiếu vắng anh

                                                           Ngọc Anh   
                                           Đơn Dương, 25 - 8 - 2014

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

THƯƠNG MẸ - Ngọc Anh



                     

                                                                  
                                            THƯƠNG MẸ

                                      Thân mẹ hư hao lá úa gầy
                                      Bao năm tần tảo giữa đời say
                                      Lao đao chẳng kể bao công khó
                                      Lận đận sá chi nước mắt đầy

                                      Thương mẹ một đời nhiều nỗi khổ
                                      Vì con ngàn vạn thứ trùng vây
                                      Con nguyền ghi nhớ công ơn mẹ
                                      Tạc dạ sắt son trọn tháng ngày
                                                                 
                                                                Ngọc Anh

                                           

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

DUYÊN THẦM - Ngọc Anh

    
                                                  Hình ảnh internet

                                                               
                                                  DUYÊN THẦM
                                                         
                                           Nếu anh bảo em chẳng đẹp
                                           Thế thì cũng có sao đâu
                                           Em không khóc cũng không sầu
                                           Trời sinh ra em đã vậy

                                           Xin đừng chê là em xấu
                                           Chẳng lộng lẫy như giai nhân
                                           Trời cho em chút duyên thầm
                                           Khi gặp em anh vương vấn

                                           Duyên thầm em mang trong tóc
                                           Cơn gió nào thoảng bay đi
                                           Theo anh vào giấc tình si
                                           Theo anh vào cơn mộng mị

                                           Duyên thầm em mang dưới gót
                                           Đưa anh đến chỗ hẹn hò
                                           Chỗ mình đã từng đợi nhau
                                           Dù trời mưa hay rất nắng
                                           Anh cũng chẳng bao giờ vắng

                                           Duyên thầm em để trên môi
                                           Anh về nhớ em cả đời

                                                                Ngọc Anh
                                                             27 - 7 - 2014

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

ANH SUI TÔI - Ngọc Anh



                        

                                          ANH SUI TÔI

      Tôi có cả thảy bốn anh sui, trong số này ba người còn đủ nguyên cặp, riêng chỉ có anh vợ mất sớm, phòng không chiếc bóng vò võ đã hơn hai chục năm nay, chẳng  hiểu vì sao mà anh không đi bước nữa như hầu hết những người đàn ông ở thôn xóm tôi, khi vợ mất ba bảy hai mốt ngày đã thấy rước một bà khác về.

      Tính tình anh hiền hậu,người ta bảo "hiền như cục đất" chắc anh ở mẫu người này, ít nói nhưng khi cần phải nói, anh ăn nói cũng được chả thế trong xóm đôi khi anh cũng làm đại diện cho những cặp đám cưới. Anh ăn nói không màu mè, ngắn gọn, giản dị, đầy đủ ý nghĩa, nhiều người thích nhờ nhưng anh cũng ít khi nhận lời, chỉ những người thân cận anh mới giúp.

     Không biết trước đây anh thế nào chứ bây giờ tướng tá anh nom rõ chán, đúng là hom hem, chân yếu tay mềm, trói  gà không chặt. Ấy thế mà khi xưa anh cũng đã từng lăn lộn hết ở Hạ Lào,vào An Lộc, rồi ra Quảng Trị. Cái thời mà cô ca sĩ Mai Lệ Huyền ong ỏng ca trên đài phát thanh "anh hùng mũ đỏ". Có lúc vui truyện tôi hỏi anh: Tướng tá anh như thế thì đấm đá ra cái trò trống gì? Anh chỉ cười, nhưng có lần vui lắm anh mới tâm sự. Anh buồn buồn nhắc đến những bạn bè thân thiết khi xưa, đứa mất tích ở Hạ Lào,đứa chết ở An Lộc, kẻ nằm lại QuảngTrị. Anh có vẻ âm thầm với quá khứ đau thương ấy.

    Từ khi làm sui với anh, tôi cũng được nhờ cậy giúp đỡ nhiều, tuy trông tướng trói gà không chặt ấy, vậy mà anh tỏ ra rất tháo vát, bất cứ công việc gì tôi phải nhờ cậy đến, anh đều làm một cách hết sức mau mắn, gọn gàng đâu ra đấy.

     Xóm tôi các bà góa chồng cũng nhiều già có, trẻ có. Không biết sao thời buổi hòa bình không chiến chinh mà các ông chán đời qui tiên nhiều thế? Trong số các bà có chị Lan, một người đàn bà trông cũng còn "màu mỡ" lắm rất thích anh. Từ khi thằng cháu nội anh, là cháu ngoại tôi châp chững biết đi anh cũng hay dắt cháu đi chơi, mỗi lần như thế khi đi ngang nhà tôi anh đều dẫn cháu vào. Chẳng biết có phải đây là cái cớ để anh hay vào nhà tôi thường xuyên hơn trước đây không? Thấy anh hay ghé nhà tôi chị Lan khó chịu, một lần chị đến nhà tôi, tôi chặn đầu trước.
       - Anh Nguyên nhắc đến chị hoài.
   Chị Lan mừng rỡ
        -Vậy hả ? Thế anh ấy có nói gì nữa không ?
        - À,anh khen chị hiền dễ thương.
        - Thật không ?
        - Anh ấy còn khen chị giỏi, có mỗi mình mà nuôi con đâu ra đấy, đứa  nào cũng đến nơi đến chốn.
        - Vậy chớ mà nhiều khi em cũng khổ lắm chị ơi. Không giỏi làm sao  nuôi được chúng nó.
        - À này,để tôi làm mai giới thiệu chị với anh Nguyên
    Chị vồn vã
         - Thật không ?
         - Anh Nguyên cũng thích chị lắm.
    Tôi nói đãi bôi thế chứ, nếu anh Nguyên thích chị chắc chả đợi cần đến tôi giúp. Từ hôm  ấy chị cũng thường xuyên đến nhà tôi hơn và có vẻ tốt với tôi, một hôm không muốn cái trò chơi mèo vờn chuột này nữa tôi nói với chị.
       - Hôm qua thấy anh Nguyên chở cô nào xinh lắm về nhà
    Chị tiu nghỉu
       - Già rồi còn bày đặt đèo bồng..!

    Hôm đám cưới con anh lấy con tôi, thấy hai đứa nó đẹp đôi nhiều người cũng đã sầm sì, anh sui góa vợ chị sui góa chồng, ráp vào làm một cặp "góp gạo nấu cơm chung" coi bộ cũng xứng.Tôi thì tôi chả dại, sống một mình mấy chục năm nay đã quen, nay khi  không mang "gông"vào cổ tôi chả chịu đâu, vả lại anh hom hem thế, lấy tôi ba bảy hăm mốt ngày có bề nào anh "đai" một cái, tôi mang tiếng"sát phu". Để vậy anh còn sống thêm được vài chục năm nữa, con gái tôi còn bố chồng, cháu ngoại tôi không mất ông nội. Phải thế không anh sui ?

                                                                                             Ngọc Anh

                                                                                  Đơn Dương  23 - 6 - 2014

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

NGƯỜI HÀNG XÓM - Ngọc Anh


                       Mạn phép anh Duy Nguyên cho tôi sử dụng ảnh này


                                           

                                    NGƯỜI HÀNG XÓM 

                                                                   (Thân tặng anh Duy Nguyên)

          Chào anh, người hàng xóm thân yêu của tôi ơi. Tôi quí anh, tôi mến anh, tôi trân trọng anh, bởi vì anh là cha chồng con gái tôi, là ông nội đứa cháu yêu quí của tôi.
         Trong cuộc đời lưu lạc nơi chốn này, mẹ con tôi cũng còn được một chút may mắn, khi có anh một người hàng xóm tốt bụng đã không quản ngại giúp đỡ tôi vượt qua những khó khăn cuộc đời. Tôi vô cùng biết ơn anh. Những gì anh đem đến cho mẹ con tôi, đôi khi yếu lòng tôi cũng đã ngỡ, hay đây là ánh sáng cuộc đời tôi.?
         Nhưng không, đây chỉ là ngọn lửa thoáng qua mà thôi. Bởi vì trong trái tim tôi đã thắp sáng một ngọn đèn, một ngọn đèn hơn ba mươi năm trải qua bao sóng gió bão táp cuộc đời, khi tỏ, khi mờ, nhưng chưa bao giờ tắt, có những lúc tôi tưởng chừng như không đứng nổi, ngọn đèn dù leo lét cũng đủ làm tôi can đảm đứng lên tiếp bước hành trình

                   Trong trái tim tôi
                   Vẫn thắp sáng một ngọn đèn
                   Dù mịt mùng xa  xăm
                   Dù chẳng còn hơi ấm
                   Cho lạnh lùng thấm qua lòng tôi 
                                         (Nguyễn Đình Toàn)

         Anh đừng buồn người hàng xóm của tôi ơi. Con tim mách bảo tôi rằng. Bấy nhiêu thôi, chỉ bấy nhiêu thôi, anh là người bạn, là cha chồng... là ông nội, là anh sui, là người hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau. Chắc hẳn có lúc anh kỳ vọng ở tôi còn hơn thế nữa, thôi anh ạ, anh cứ tin đi. Hình ảnh của anh mãi mãi ghi sâu trong trái tim tôi, cả khi giã từ cõi đời này để về nơi vĩnh hằng

                                                                                    Ngọc Anh
                                                                           Châu Sơn, 5-6-2014

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

LỜI NGƯỜI NHẮN NHỦ - Ngọc Anh









                                                            Lời  Người  Nhắn  Nhủ



                                             Mai là ngày gì hẳn em còn nhớ

                                          Ngày này tháng cũ năm xưa

                                         Em quấn vội vành khăn trắng

                                         Trên đầu lũ con thơ ấu

                                          Thương nhớ anh em vật vã

                                              Mai là ngày gì anh vẫn nhớ

                                              Ngày này năm ấy mới như hôm qua

                                              Từ giã bạn bè anh bỏ cuộc chơi

                                              Nằm an nghỉ dưới gốc cây già

                                             Bạn bè cùng lũ giun dế

                                             Vui chơi với cỏ cây hoa lá

                                              Hòa tan trong lòng đất mẹ thân yêu

                                 Mai là ngày gì em hãy nhớ

                                Thắp sáng cho anh ngọn nến đỏ

                                Một nén nhang cho anh bớt lạnh

                                Bao năm qua nằm chốn cô quạnh

                                Thương con nhớ vợ chẳng về bên nhau

                                               Mai là ngày gì em hẳn nhớ

                                               Hãy thay vài bông hoa trong bình đã héo

                                               Em nhớ tô hồng thêm chút phấn

                                               Một chút son để anh cứ ngỡ

                                                Đời em không gian nan bạc bẽo

                                   Mai là ngày gì em hãy nhớ

                                   Trước mặt anh xin em đừng khóc

                                   Hãy nuốt nước mắt vào con tim

                                  Để hồn anh không vương vấn

                                  Không vội vàng lúc chia ly


                                                                 Ngọc  Anh

                                                        Đơn Dương   12 - 5 - 2014

    
                              
              
                    

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

ĐÀ LẠT ƠI - Ngọc Anh


                         
                                                    ĐÀ LẠT ƠI

                                             (Viết cho tháng tư )

        Cây có cội nước có nguồn. Mỗi người chúng ta ai cũng có một nơi chốn để hướng về. Nơi đó chúng ta thường có nhiều gắn bó,có thể là nơi chôn nhau cắt rốn. Cái quan trọng và ăn sâu vào tâm thức mỗi người,đó là những kỷ niệm đẹp,những hạnh phúc mà ta được hưởng ở nơi đấy. Khi chiến tranh tràn về, người nông dân rời bỏ ruộng vườn phía sau lưng. Lên thành phố sống cuộc đời tha phương cầu thực, đời sống vật chất phương tiện có đầy đủ hơn nhưng làm sao quên được những tháng ngày thanh bình êm đềm của vùng quê nơi họ bắt buộc phải bỏ đi. Còn đâu tiếng gà gáy,tiếng chim rừng hót véo von,tiếng con dế mèn nỉ non đêm khuya, cả cái khung trời bao la và không khí trong lành trước mặt.

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

ĐÀ LẠT TÔI YÊU


Đà Lạt tôi yêu. Con tôi thường hay nói. Mẹ sao, hơi tí chút lại ngày xưa, ngày xưa... Có lẽ bạn cũng nghĩ tôi hay nhắc đến ngày xưa thế ? Vâng, làm sao được khi trong cõi nhân sinh đời người quá khứ luôn hiện diện trong tâm trí, nhất là khi cuộc đời đang xế bóng những kỷ niệm đẹp thuở thanh xuân hay hiện về trong cuộc sống hiện tại của chúng ta. Dù nay không còn là cư dân của thành phố mộng mơ, nhưng tôi luôn nhớ về nó nơi tôi có biết bao kỷ niệm đẹp. Tôi bây giờ như người Do Thái phiêu linh khi xưa, ngồi bên bờ sông Babylon tưởng nhớ cố hương thương tiếc một thời đã qua. Ôi, Đà Lạt của tôi ơi...

      Thành phố Đà Lạt có đặc điểm đường xá ngã tư không có đèn xanh đèn đỏ


Khi vừa bước chân vào thành phố hình ảnh đầu tiên bạn thấy là Hồ Xuân Hương, những đồi thông gần hồ càng làm cho mặt hồ thơ mộng hơn. Hồ mang tên người thi sĩ này từng giết chết hai anh phi công đa tình. Năm 1966 một chiếc phi cơ trực thăng bay vòng vòng trên mặt hồ, vài cô nữ sinh đang uống cà phê trong Thủy Tạ chạy ra ngoắc ngoắc,chiếc phi cơ bay vòng trở lại,đâm đầu xuống hồ chìm nghỉm. Năm 1972 một anh phi công có nhà ở ấp Ánh Sáng. Sau một phi vụ về qua ghé thăm nhà ngờ đâu chiếc máy bay đâm thẳng xuống hồ nổ tung

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

LỜI CHO MẸ - Ngọc Anh



             
                          



                                LỜI CHO MẸ

                      Khi tuổi con bằng tuổi đời của mẹ.
                      Chắc là tóc mẹ chẳng còn xanh .
                      Vì bao năm tháng nhọc nhằn .
                      Tất cả là cho con
                      Khi tuổi con bằng tuổi đời của mẹ
                      Con sẽ là chỗ dựa mẹ nương
                      Con sẽ là hoa để mẹ ngắm
                      Con sẽ là tất cả để mẹ thương
                      Khi tuổi con bằng tuổi đời của mẹ
                      Biết mẹ vẫn còn yêu
                      Biết đâu bóng chiều đã tắt !
                      Con gọi. Mẹ ơi ! Mẹ..
                                           Ngọc  Anh
                                   Đơn Dương  31-5-2013


            


Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

NÓI VỚI YUME - Ngọc Anh






                                                                  NÓI VỚI YUME

                      
                                       Một năm thắm thiết thiếp cùng chàng
                                
                                       Nay cũng đành lòng phải bước ngang

                                      Chẳng phải em chê chàng xấu xí

                                     Nhưng vì anh để thiếp lang thang

                                     Không nhà không cửa không nơi trọ

                                   Có chỗ có nơi đã sẵn sàng

                                  Em phải ra đi tìm hạnh phúc

                                  Xin chàng đừng trách người sang ngang
              
                                                        Ngọc Anh   8 - 4 - 2014 





                                          
                                                                                 

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

MẢNH VƯỜN QUÊ - Ngọc Anh



     
       




                           MẢNH VƯỜN QUÊ

                  Vườn tôi một mảnh cũng giang san
                  Bé tẹo tèo teo chẳng được sang
                  Nào bí lại bầu thêm khóm mướp
                  Vài cây cúc trắng với bông trang
                  Một mình một cõi mà mơ ước
                  Thiên hạ mặc ai chẳng rộn ràng
                  Hạnh phúc riêng tôi không thế sự
                  Qua ngày đoạn tháng mãi thênh thang
                                                          Ngọc Anh 
                                                        25 - 2 - 2014